Tunnel. Chia sẻ. Nội dung. Lee Jung Soo - quản lý một đại lý ôtô, khi anh vừa nhận được một đơn hàng lớn, bất ngờ đường hầm trên đoạn đường về nhà của anh bị sập và "chôn sống" anh dưới đống đổ nát. Những gì Jung Soo có được trong lúc đó là chiếc điện Đây đều là những diễn viên quen thuộc, được yêu thích trong các tác phẩm ăn khách trước đó như Chị Mười Ba: 3 Ngày Sinh Tử, Tiệc Trăng Máu, Em Chưa 18, Tháng Năm Rực Rỡ, … Trong bộ phim mới của đạo diễn Võ Thanh Hòa, bộ tứ không những có cơ hội phô diễn thế mạnh Với gần như trường đoạn ca vũ đầy màu sắc trên màn ảnh, tháng Năm tỏa nắng rực rỡ tìm thấy niềm vui giữa những khoảnh tương khắc bạo lực, sự phân chia rẽ và chết choc - cho tất cả thấy rằng đôi khi trận đánh khó nhất bọn họ chiến đấu vào đời là sống trong chính bạn dạng thân mình. Director"s Biography Phim Lẻ Hay 2022: THÁNG NĂM RỰC RỠ (thuyết minh) Giải Trí Việt Th4 29, 2022 Top 20 review phim mới nhất phim lẻ hay, phim tình cảm, phim hành động , phim ngôn tình , tháng năm rực rỡ, năm tháng rực rỡ, phim điện ảnh , phim hay, phim hay 2022, phim le hay, phim tinh cam, phim hanh dong, phim ngon Những người phụ nữ bị K vú nhiều năm vẫn luôn khát khao lan tỏa giá trị tốt đẹp vì cộng đồng. Và trong tháng 10, họ vẫn luôn rực rỡ với dự án thiện nguyện với sách nói "Không chiến đấu một mình". Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Nợ Xấu. Gia đình là nơi cuộc sống bắt đầu và tình yêu không bao giờ kết thúc. Đó là món quà tuyệt vời nhất, là điểm tựa vững chắc nhất, là bến đỗ bình yên nhất đối với mỗi con người. Thật tuyệt vời nếu bạn có một mái ấm gia đình mà nơi đó ngập tràn tình yêu thương. Tuy nhiên không phải ai cũng có niềm hạnh phúc ấy. Con người trong cuộc sống hiện đại với cái nhìn mới mẻ về xu hướng thay đổi của xã hội, liệu rằng tình cảm gia đình có trọn vẹn, thanh xuân của bố mẹ lúc trẻ hay những đứa con tương lai của họ có rực rỡ. Cuốn sách “ Những tháng năm rực rỡ Ae-ran Kim” sẽ cho bạn cảm nhận được hình ảnh con người trong cuộc sống hiện đại, đưa ra cái nhìn mới mẻ về xu hướng thay đổi của xã hội, nhưng đủ khéo léo, thuyết phục và nhận được cảm tình của độc giả. Nói về tác giải Ae-ran Kim thì Ae-ran kim sinh năm 1980 tại Xhungnam, Hàn Quốc, cô tốt nghiệp khoa Biên kịch Đại học Nghệ thuật quốc gia Seoul, chủ nhân của nhiều giải thưởng văn học danh giá. Đặc biệt, năm 2005, tập truyện ngắn Bố ơi, chạy đi đã giúp Ae-ran Kim trở thành người trẻ nhất từng nhận giải thưởng Văn học Hanbook llbo uy tín đầy thuyết phục khi mới 25 tuổi và được đánh giá là cây viết trẻ tài năng của làng văn học Hàn Quốc. Tác phẩm của Ae-ran Kim tập trung vào hình ảnh con người trong cuộc sống hiện đại, khéo léo đưa ra cái nhìn mới mẻ về xu hướng thay đổi xã hội. Mỗi quyển sách, mỗi tác phẩm đều là những câu chuyện đầy ấm áp, tươi vui nhưng cũng có những câu nói khiến người ta khắc cốt ghi tâm. Kỳ thực, tôi biết đến tác phẩm này đã lâu nhưng chính thức đọc nó lại trong thời gian gần đây. Tôi luôn nghĩ, e rằng có đọc hơn trăm lần cũng chả thể hiểu nỗi. Nghĩ là một chuyện, đến khi đọc thử những chương đầu tiên của bộ truyện tôi mới hiểu rõ thế nào là “muốn dừng mà không được”. “ Những tháng năm rực rỡ” là một trong những tác phẩm Tâm lí xã hội tiêu biểu của nhà văn Ae-ran Kim. Do dịch giả Nghiêm Thị Thu Hương và nhà xuất bản Hà Nội phát hành. Tác phẩm được chuyển thể thành phim điện ảnh ăn khách cùng tên năm 2014. Nội dung truyện xoay quanh về cậu bé Ah Reum - cậu bé mắc chứng bệnh lão hóa sớm, với vẻ bề ngoài của một ông lão bảy mươi tuổi và tâm hồn của một đứa trẻ - chàng trai mười bảy tuổi. Câu chuyện này đáng lý phải là một câu chuyện buồn, nhưng không hiểu sao, tôi vẫn thấy nó "rực rỡ". Câu chuyện được dẫn dắt bởi giọng kể của Ah Reum, một cậu bé tuy mới 17 nhưng đã có hình hài của cụ ông 80. Những nỗi đau mà em và gia đình phải gánh chịu đôi khi được bộc lộ qua giọng văn ngây ngô và góc nhìn trong sáng, có lúc thốt lên những câu hỏi khiến người ta khó thốt nên lời. “Bố mẹ có tôi khi mới mười bảy tuổi. Năm nay tôi vừa tròn mười bảy. Cũng chẳng có cách nào để biết chắc tôi có thể lớn lên thành mười tám hay mười chín tuổi hay không. Điều đó không do chúng tôi định đoạt. Điều duy nhất chúng tôi biết, là thời gian không còn nhiều.” Câu chuyện lồng ghép, đan xen những hình ảnh trong thực tại và ở quá khứ, vào thời điểm bố mẹ Ah Reum quen nhau và có được cậu – báu vật trong đời họ. Ah Reum đến quá bất ngờ, khi ấy bố mẹ cậu vẫn còn là học sinh, vẫn ngây ngô và phân vân trong việc nên giữ cậu lại hay không, và nếu giữ cậu lại, thì phải sống thế nào? "Nuôi một đứa trẻ con vốn chẳng dễ dàng gì". Câu chuyện lại nhảy đến thực tại, khi Ah Reum mười bảy tuổi, ra vào bệnh viện thường xuyên như cơm bữa, và gia đình cậu hiện đang thiếu tiền chữa trị cho cậu. Cả gia đình quyết định hay đúng hơn là Ah Reum quyết định tham gia vào một phóng sự phát sóng toàn quốc, với hy vọng gây quỹ từ thiện giúp đỡ cậu từ những nhà hảo tâm. Chương trình phóng sự này là thứ thật sự lớn lao trong cuộc đời của Ah Reum mười bảy tuổi tính cho đến lúc này, vì nó đã mang đến cho cậu một người "bạn gái" qua thư. Chúng ta cũng hiểu rằng, ai trong tất cả chúng ta đều có nỗi sợ chung là “ già nua” . Chúng ta sợ một ngày già đi, da nhăn nheo, mắt không còn nhìn thấy rõ nữa, nhưng có một người chưa kịp có nỗi sợ đó mà đã già mất rồi, đó là cậu bé Ah Reum- nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết “ Những tháng năm rực rỡ” của nhà văn Ae-ran kim. Bố mẹ cậu sinh cậu ra khi mới mười bảy tuổi, họ vượt qua những lười rè bỉu xung quanh để sinh cậu bé ra đời và nuôi cậu khôn lớn. Thế nhưng, không may thay, cậu bé từ khi lên ba đã mắc căn bệnh “ lão hóa sớm” , Ah Reum mười bảy tuổi nhưng mang thân hình của một ông lão tám mươi. Cậu phải sống chung với căn bệnh và những cơn đau kéo dài, những lần nhập viện và rất nhiều cơn nguy kịch khi mười bảy tuổi, cái tuổi tràn ngập sức sống nhất với biết bao những mộng tưởng về tương lai sáng ngời, tuổi mười bảy của Ah Reum lại bị nhốt trong hình dáng của một cụ ông 80 tuổi. Sự rạo rực của tâm hồn, mãnh liệt của trái tim, hào hứng của tuổi trẻ bị vây hãm bởi căn bệnh quái ác dưới hình hài của tuổi già. Cậu già quá sớm so với tuổi thật của mình, và bởi vậy, mọi dự định cũng theo đó mà ngừng chân ngập ngừng không dám bước tiếp. “ Những đứa trẻ cứ lớn nhanh như thổi. Còn tôi già đi trông thấy. Khoảng thời gian một tiếng với ai đó, đối với tôi như thể một ngày. Và một thoáng gió đối với người khác là một năm đối với tôi. Bây giờ tôi còn già hơn bố tôi…” Tuy nhiên, thật may mắn thay, vì cậu bé có một ông bố- bà mẹ tuyệt vời, luôn yêu thương chăm sóc cậu. Có ông hàng xóm nói chuyện cùng và có cả cô bạn gái và con bạn để có thể giúp bố tâm sự cùng cậu. Những điều tuyệt vời đó đã giúp Ah Reum cảm nhận được ý nghĩa của cuộc sống, có những tháng năm rực rỡ trong những năm ngắn ngửi của cuộc đời. Và hơn hết, Ah Reum chưa bao giờ oán trách căn bệnh đã cướp đi thanh xuân của mình. Cậu luôn tự tạo hạnh phúc cho riêng mình và sống hết mình không hối tiếc. Nhà văn Ae-ran Kim đã dùng lối viết văn tự truyện để truyền tải đến đọc giả một cách chân thực nhất về gia đình có bố mẹ trẻ nhất và người con già nhất này. Qua cái nhìn của cậu bé Ah Reum, nó chân thực đến nỗi khiến cho đọc giả chúng ta có thể cảm nhận được nhịp tim của người mẹ khi mang thai cậu bé, chúng ta còn cảm nhận được tình yêu thương của bố mẹ Ah Reum thế nào khi cậu bé ra đời và buòn bã như nào khi nhìn con đau đớn. “ Dù con không giỏi cái gì cũng không sao, chỉ cần con mạnh khẻ là được”, rất buồn là ngay cả điều ước nhỏ nhoi này cũng không trở thành hiện thực. Xuyên suốt mạch văn của cuốn tiểu thuyết, ta có thể dễ dàng cảm nhận được tình yêu thương mà Ah Reum dành cho bố mẹ của mình, em còn viết hẳn mọt câu chuyện dành cho bố mẹ. Có lần, bố hỏi Ah Reum, “ Nếu được sinh ra lần nữa thì con muốn trở thành gì?”, em trả lời rằng “ Thưa bố, con muốn trở thành bố ạ”. Bố cậu hỏi tiếp “ Có rất nhiều điều khác tốt hơn, tại sao con lại muốn là bố”, Ah Reum khá bối rối nhưng vẫn trả lời bố rằng “ Bởi vì con muốn biết tấm lòng của bố sau khi con ra đời” – và sau đó, bố em khóc. Trong một buổi phỏng vấn chương trình thực tế, em được hỏi “ Em muốn trở thành người như thế nào?” thì khác với những đứa trẻ mười bảy tuổi khác, Ah Reum lại muốn trở thành người con đi chọc cười giỏi nhất trái đất này. Ah Reum nói “ Đã có người nói rằng, có nhiều cách con cái có thể làm bố mẹ vui lòng, là khi con cái khỏe mạnh, một nhà đoàn kết lẫn nhau, con học giỏi, chơi thể thao tốt, được bạn bè yêu quý, tìm được việc làm tốt, sau đó là kết hôn và sinh con rồi sống lâu hơn cả bố mẹ, thật nhiều cách phải không ạ ?” Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, em chẳng thể làm bố mẹ vui lòng bất cứ việc nào trong đó. Vì thế em đã nghĩ rất lâu và em quyết định sẽ trở thành một đứa con thứ vị nhất trong mắt bố mẹ mình. Dẫu cuộc đời vẫn còn nhiều vương vấn, Ah Reum đã phải đối mặt với cái chết là một điều tất yếu không thể ngăn cản. Mỗi lần thức dậy là một lần em bước nhanh hơn về phía cái chết. Cuốn sách được xây dựng trên nền tảng của những nghịch lý và mâu thuẫn. Đó là mâu thuẫn giữa tâm hồn tuổi trẻ hừng hực của Ah Reum với ngoại hình của một ông già 80; giữa ước mơ to lớn và cuộc đời ngắn ngủi; giữa tình yêu thương vô bờ bến của những người thân với khả năng kinh tế eo hẹp của họ. Tác phẩm đi lại liên tục giữa hai mảng sáng tối, yêu thương và thù hận để làm nổi bật nên những mâu thuẫn trong cuộc đời con người; đặc biệt là những rực rỡ của tuổi trẻ chẳng thể nào bị vây bắt bởi những khó khăn thông thường. Ah Reum tuy dừng lại ở con số mười bảy nhưng tình yêu mà cậu nhận được to lớn hơn con số đó rất nhiều. Là kết quả của mối tình vụng dại, song cha mẹ cậu đã yêu thương cậu bằng tất cả những gì họ có. Một gia đình ấm áp và tràn ngập yêu thương, như thể chưa từng có sóng gió ập đến ngôi nhà này. Ah Reum cũng đã đi qua mối tình đầu vụng dại, dẫu bi thương song lại nhẹ nhàng như dòng nước chảy tinh khiết. Yêu thương đan dệt lấy yêu thương. Ngọn lửa của sự ấm áp lan tỏa khắp trang sách. Cách con người đối xử với nhau thật chân thành, cách con người đối xử với cuộc sống lại thật mãnh liệt. Những người biết rõ thời gian là hạn hẹp, đã dành toàn bộ khả năng của mình để yêu thương người khác. Đó còn là tình yêu thương giữa bố mẹ của Ah Reum, họ đã yêu nhau bằng trái tim rạo rực của tuổi trẻ đầy bồng bột, song cùng đầy nhiệt huyết và mãnh liệt. Cả hai đã cùng trải qua những tháng năm rực rỡ, ngay cả khi đứa con của mình bị bệnh hiểm nghèo cũng không thể ngăn được dòng chảy mãnh liệt của tình yêu thương. Họ là minh chứng rõ ràng nhất cho tuổi trẻ sôi nổi và nồng nhiệt của mỗi người. Khi một cậu bé 17 tuổi mang hình hài của một ông lão 80, khi tất cả mọi cơ quan trong người cậu đang mỗi ngày một yếu đi, cậu vẫn mang một tâm hồn trẻ trung hơn bất kì thiếu niên nào ở độ tuổi ấy. Cậu thích đọc sách, ham mê tìm tòi, chơi đùa với những con chữ. Cậu sống hết mình như thể hôm nay là ngày cuối cùng, cậu biết yêu và khát khao được yêu. Giữa vô vàn những lựa chọn bỏ cuộc, cậu đã chọn cho mình cách sống đầy mãnh liệt và lưu giữ giá trị nhân bản của mình trong cuộc sống. Khi một cậu bé 17 tuổi mang hình hài của một ông lão 80, khi tất cả mọi cơ quan trong người cậu đang mỗi ngày một yếu đi, cậu vẫn mang một tâm hồn trẻ trung hơn bất kì thiếu niên nào ở độ tuổi ấy. Cậu thích đọc sách, ham mê tìm tòi, chơi đùa với những con chữ. Cậu sống hết mình như thể hôm nay là ngày cuối cùng, cậu biết yêu và khát khao được yêu. Giữa vô vàn những lựa chọn bỏ cuộc, cậu đã chọn cho mình cách sống đầy mãnh liệt và lưu giữ giá trị nhân bản của mình trong cuộc sống. Ah Reum đã không phí hoài dù chỉ một giây, đối với cậu, sống không phải chỉ là tồn tại về mặt sinh học, mà là cuộc sống của tâm hồn và trái tim. Cậu có một tâm hồn mạnh mẽ trái ngược với cơ thể yếu ớt của mình, cậu có một trái tim nồng hậu và đôi chút trẻ con, trái ngược với ngoại hình già hóa của cậu. Ngoại hình không nói được cậu là ai, đi sâu vào trong từng con chữ, ta mới thấy được hình ảnh của một chiến binh đang chiến đấu với thần chết để giành bằng được sự sống về phía mình. Bằng nỗ lực không ngừng, Ah Reum đã biến khoảng thời gian đau đớn nhất thành những ngày tháng rực rỡ của riêng bản thân mình. Cuốn sách dạy ta về cách sống thật sự, đưa ta về với giá trị cốt lõi của cuộc sống. Quan trọng không phải bạn sống bao lâu, mà bạn sống như thế nào. Đây là cuốn sách hay cho những ai đang lạc lối trong chính cuộc đời của mình. Ah Reum đã không phí hoài dù chỉ một giây, đối với cậu, sống không phải chỉ là tồn tại về mặt sinh học, mà là cuộc sống của tâm hồn và trái tim. Cậu có một tâm hồn mạnh mẽ trái ngược với cơ thể yếu ớt của mình, cậu có một trái tim nồng hậu và đôi chút trẻ con, trái ngược với ngoại hình già hóa của cậu. Ngoại hình không nói được cậu là ai, đi sâu vào trong từng con chữ, ta mới thấy được hình ảnh của một chiến binh đang chiến đấu với thần chết để giành bằng được sự sống về phía mình. Bằng nỗ lực không ngừng, Ah Reum đã biến khoảng thời gian đau đớn nhất thành những ngày tháng rực rỡ của riêng bản thân mình. Cuốn sách dạy ta về cách sống thật sự, đưa ta về với giá trị cốt lõi của cuộc sống. Quan trọng không phải bạn sống bao lâu, mà bạn sống như thế nào. Đây là cuốn sách hay cho những ai đang lạc lối trong chính cuộc đời của m Tác phẩm được chuyển thể thành phim điện ảnh ăn khách cùng tên năm 2014 khiến bao trái tim thổn thức với câu hỏi rằng “ Liệu mình đã sống hết mình trong những tháng năm rực rỡ của mình hay chưa?”. Chúng ta có cuộc sống tốt hơn Ah Reum nên hãy luôn luôn mạnh mẽ, luôn luôn quyết tâm để những năm tháng rực rỡ mà chúng ta đang có không trôi đi trong hối tiếc Cốt truyện nói ra chỉ đơn giản như vậy thôi, và nó cuốn tôi vào một cách nhẹ nhàng như vậy đó. Truyện thật sự không buồn rầu, không bi lụy, bởi Ah Reum không suốt ngày khóc than cho số phận của mình. Cậu cũng không cố tỏ ra mạnh mẽ hay lên gân thái quá. Cậu chỉ đơn giản là sống một cuộc sống của một đứa trẻ - chàng trai mười bảy tuổi như bất cứ ai ngoài kia, và khác là, cậu mang trong mình căn bệnh lão hóa, chỉ khác thế thôi. Những câu chuyện nhỏ diễn ra quanh cậu, kế hoạch lớn cuối cùng của cậu, tình cảm gia đình, tình bạn vong niên với ông lão hàng xóm, những rung động đầu đời của cậu với cô bạn qua thư Seo Ha, tất cả hòa quyện vào nhau đẹp đẽ như một buổi sáng mùa hè. Để khi gấp quyển sách lại rồi, tôi hay bạn đều có thể nói rằng, Ah Reum đã sống những tháng năm thực sự rực rỡ. Ảnh sưu tầm“Bố hỏi tôi rằng“Nếu được sinh ra lần nữa thì con muốn trở thành gì?”Tôi đã dõng dạc trả lời“Thưa bố, con muốn trở thành bố ạ.”Bố tôi hỏi tiếp“Còn rất nhiều điều khác tốt hơn, tại sao con lại muốn là bố?”Tôi thoáng bối rối nhưng vẫn nói rằng“Bởi vì con muốn biết tấm lòng của bố sau khi sinh con ra đời.”Bố tôi khóc.”Đó là một cuộc nói chuyện nhỏ giữa cậu bé Ah Reum và bố cậu, người bố sinh ra cậu năm mười bảy tuổi và giờ đây, cậu cũng đang ở cùng độ tuổi đó­. Vốn dĩ câu chuyện rất đỗi bình thường, nhưng với Ah Reum đó lại là một câu chuyện khác, khi cậu mắc chứng lão hóa sớm. Cậu bé mười bảy tuổi mang thân hình già nua của ông lão tám mươi tuổi, đó là lí do vì sao bố cậu khóc.“Những tháng năm rực rỡ” là một câu chuyện nhẹ nhàng được kể dưới góc nhìn của cậu bé Ah Reum mười bảy tuổi, mang trong mình một chứng bệnh không thể chữa lành, chỉ có thể kéo dài sự sống nhờ thuốc men và thường xuyên phải nhập viện điều trị. Hẳn chúng ta đều biết trước được kết cục bi thươn­g của câu chuyện, nhưng khi được cảm nhận qua lời kể của Ah Reum, mọi thứ bỗng trở nên trong trẻo như một dòng suối, thỉnh thoảng khiến lòng mình quặn lên một cơn đau thắt rồi ngay lập tức được xoa dịu bởi chính dòng nước tinh khiết câu chuyện về cặp đôi bố mẹ trẻ còn chưa kịp trưởng thành đã phải vật lộn với cuộc đời nuôi lớn đứa con đau ốm nhưng luôn biết cách yêu thương cậu hơn ai hết, về một cậu bé không biết liệu mình có thể đón sinh nhật tiếp theo hay không nhưng chưa bao giờ thôi háo hức với thế giới xung quanh mình, cậu sống không uổng phí một giây nào trong cuộc đời, và không một giây nào thôi xinh đẹp, thôi rực câu chuyện khiến người đọc không thôi thổn thức, không thôi yêu mến con người và cuộc đời, và không thôi tự hỏi rằng liệu mình đã sống hết mình với khoảng thời gian quý báu mà mình may mắn nhận được hay món quà cho những ai đang lạc lối giữa cuộc Chuyền Tay Bài viết so sánh khá kỹ những khác biệt giữa bản gốc và "chuyến" remake của đạo diễn Dũng Khùng. Tháng Năm Rực Rỡ là phiên bản remake của phim điện ảnh nổi tiếng về tuổi thanh xuân Sunny của Hàn Quốc. Tuy là phim làm lại nhưng Tháng Năm Rực Rỡ đã chứng minh mình được nét riêng và màu sắc đậm chất Việt Nam thông qua nội dung được cải biên bởi Nguyễn Quang Dũng cùng ekip. Để công tâm nhất, tôi sẽ đánh giá dựa trên so sánh và phân tích cả hai phiên bản. Tháng Năm Rực Rỡ không thể gọi là "vượt qua được cái bóng quá lớn" của Sunny được vì Sunny cũng chưa để ấn tượng quá sâu sắc như những đánh giá, ý kiến khác tung hô. Sunny có nhiều khiếm khuyết, nên không thể gọi là tường thành mà có khả năng tạo ra cái bóng đủ lớn khiến các phiên bản về sau không thể vượt qua. Thậm chí Tháng Năm Rực Rỡ của Việt Nam lại có khả năng bù trừ những khiếm khuyết của "người đi trước" và bổ sung thêm những chi tiết thú vị, nhưng không phải vì thế mà nói bộ phim làm tốt hơn Sunny được. Bộ phim có khá nhiều thay đổi lớn so với Sunny. Phim bắt đầu khi Hiểu Phương Hồng Ánh - một bà nội trợ điển hình khiêm phu nhân của một gia đình khá giả tại Sài Gòn vào viện thăm nuôi mẹ mình thì vô tình gặp lại người bạn thời thơ ấu Mỹ Dung hay còn được gọi là Dung "đại ca" Thanh Hằng mạnh mẽ ngày nào nay đã trở thành người phụ nữ cô độc bị ung thư chỉ còn sống được 2 tháng ngắn ngủi. Hiểu Phương cố gắng thực hiện ước nguyện cuối cùng của Mỹ Dung chính là gặp lại bộ 6 Ngựa Hoang. Xuyên suốt bộ phim là cuộc tìm kiếm những người bạn hơn 20 năm không gặp và những hoài niệm về năm tháng thanh xuân nổi loạn, bồng bột nhưng không kém phần ngây ngô, rực rỡ của các cô gái. Sunny của Hàn Quốc Bản remake Tháng Năm Rực Rỡ do Việt Nam sản xuất Về nội dung, đạo diễn đã thẳng tay loại bỏ cô bé mọt sách là điều vô cùng đúng đắn. Sự xuất hiện của nhân vật này ở Sunny khá là thừa thải và mờ nhạt khiến một bộ phim có màu sắc hoài niệm, mang tiết tấu chậm lại thêm phần lê thê. Chúng ta chỉ cần một nhân vật "con nhà người ta" là Hiểu Phương là đủ rồi. Bản thân của Sunny là một bộ phim về thanh xuân của các cô gái vừa điệu đà, ngây thơ nhưng cũng không kém phần nổi loạn và bồng bột, nhưng sau khi tôi xem xong, thì bộ phim lại đem đến cảm giác "đầu chuột đuôi voi". Bắt đầu phim các cô gái có vẻ quá nhát gừng, độ trẻ trâu vẫn chưa đến nơi đến chốn, vậy mà về sau lại quá nặng nề, bạo lực, khiến bộ phim mất cân bằng khi đầu phim thì rề rà gây buồn ngủ, có bao nhiêu tinh túy dồn hết cho nửa sau bộ phim. Tôi lại thích tiết tấu nhanh có phần hơi vội của phiên bản Việt Nam hơn, nó phù hợp với nội dung phim. Chắc cảm nhận bản gốc có vẻ dài dòng thật nên đạo diễn thẳng tay cắt nhiều phân đoạn không cần thiết, có điều là cắt không được khéo léo lắm. Nhưng cốt lỗi là tình bạn của các cô gái vẫn được giữ nguyên khiến người xem cảm nhận được sự ấm áp và tươi vui. Điều làm Sunny nổi bật là đã đưa được thời kì chính trị chưa thật sự ổn định vào phim và lối sống Tây hóa của giới trẻ Hàn Quốc lúc bấy giờ một cách trào phúng và mộc mạc thì ở Tháng Năm Rực Rỡ, chi tiết này cũng được lồng ghép khá khéo léo và đậm chất Việt Nam hơn. Trong khi Sunny đưa hai mốc thời gian là quá khứ và hiện đại thì ở Tháng Năm Rực Rỡ, cả hai khoảng thời gian đều xảy ra trong quá khứ, phù hợp với bối cảnh nước nhà hơn. Tuy nhiên phim cũng xuất hiện nhiều điểm hơi bất hợp lý một chút, chẳng hạn như trang phục và đời sống của các nhân vật không phù hợp với mốc thời gian lúc đó, vì trừ con cái gia đình giàu nứt đổ vách ra không phải trẻ con nhà nào cũng trông sành điệu như vậy. Về tuyến nhân vật thì Sunny khắc họa các cô gái có tính cách, gia cảnh khác nhau khá rõ nét và các diễn viên lúc trẻ và khi trưởng thành đều có những nét tương đồng về ngoại hình, bên cạnh đó diễn xuất của các diễn viên đều được đánh giá cao. Tháng Năm Rực Rỡ cũng làm khá tốt ở khoản này. Đảm nhận vai Phương "nhà quê" ở bản Hàn là Na Mi là Hoàng Yến Chibi và cô Hồng Ánh, hai người thật sự hợp với nhân vật này và khá tương đồng với bản gốc. Cá nhân tôi lại thích Hiểu Phương của Hoàng Yến hơn là Na Mi, tuy ngoại hình của Yến chưa thật sự quê lắm. Hiểu Phương vừa bật được nét dễ thương, ngây thơ có phần ngô ngố và tưng tửng nhưng tiết chế một cách vừa phải hơn Na Mi có vẻ hơi tăng động và quá khích, điểm này hợp với tính cách của người Việt Nam hơn. Dung "đại ca" Chun Hwa của Hoàng Oanh và Thanh Hằng. Thật sự thì Hoàng Oanh chưa hợp vai vì nhìn cô hơi dừ so với nhân vật gốc nhưng vẫn bật được nét cá tính và mạnh mẽ của một nhóm trưởng, còn với Thanh Hằng thì cá nhân tôi thấy không hợp vì so với dàn diễn viên trưởng thành thì chị trông khá non. Bên cạnh đó tạo hình của cô trong phim cũng chưa giống một người bệnh ung thư cho lắm. Diễn xuất của cô có vẻ tuột dốc ở những phân cảnh đau đớn vì xạ trị và cũng không đem được cái thần của người phụ nữ cô độc nhưng hào sảng và kiên cường ở bản gốc. Có lẽ điều Hằng làm tốt duy nhất là thần thái chị đại và ngầu lòi sẵn có của cô. Cô mập Lan Chi Jang Mi do Minh Thảo và Minh Tuyền thủ vai, là một trong những nhân vật được thay đổi nhiều nhất so với bản gốc. Từ một Jang Mi lúc bé thì chăm chăm vào nhan sắc, khi lớn lên do hoàn cảnh khó khăn thì biến thành bà cô tính toán chi li đi bán bảo hiểm dạo thành một Lan Chi nhí nhảnh, hài hước và khi trưởng thành trở thành chủ tiệm cầm đồ nhưng rất tốt bụng, hay giúp đỡ mọi người xung quanh mặc cho hoàn cảnh của mình cũng khó khăn không kém. Bởi vì cải biên nên nhân vật này đã biến thành một người khác hoàn toàn nhưng tôi lại thích Lan Chi hơn Jang Mi, từ bé đến lớn nhân vật Lan Chi được xây dựng gây ấn tượng cho người xem hơn cả bản gốc. Nàng hoa hậu nhí Bo Mi đã được thay đổi thành cô gái tiểu thư điệu đà Bảo Châu với giấc mơ không hề vượt ngoài tầm với bởi gia cảnh giàu có của mình được thể hiện bởi Khổng Tú Quỳnh và Mỹ Uyên. Khổng Tú Quỳnh cũng gặp khuyết điểm tương tự Hoàng Oanh bởi vẻ ngoài quá tuổi so với nhân vật nhưng bù lại diễn xuất yểu điệu với khí chất tiểu thư của cô lại khá hợp vai. Và nhân vật Bảo Châu khi trưởng thành từ một tiểu thư giàu có nhất nhì Đà Lạt phải trở thành gái bia ôm thì biểu hiện của cô Mỹ Uyên được tôi đánh giá cao hơn Bo Mi. Nữ hoàng chửi thề Jin Joo ở phiên bản Việt là Thùy Linh của Trịnh Thảo và Mỹ Duyên vẫn giữ được chất so với bản gốc, chỉ được thay đổi thành từ ỏng ẹo để chồng cưng thành ỏng ẹo để nuôi trai trẻ, chi tiết này thậm chí còn thú vị hơn bản gốc đẩy Thùy Linh hài hước hơn Jin Joo bội phần. Nhóm Ngựa Hoang đã trưởng thành Cuối cùng là nhân vật hoa khôi Tuyết Anh Su Ji của Jun Vũ. Theo tôi đây là nhân vật khó thể hiện nhất trong nhóm vì tìm đâu một cô gái vừa đẹp lại mang thần thái lạnh lùng, đầy khí chất như Hyo Rin đây? Tuyết Anh của Jun Vũ đẹp thật nhưng cái thần lại thua xa khiến cô gái đã ít xuất hiện trong nhóm lại thêm phần nhạt nhòa. Bên cạnh đó Tuyết Anh không phải là lạnh lùng, kiêu kì mà là cô gái biểu hiện rõ sự sân si, xéo xắt với bạn bè. Jun Vũ không thể hiện được đúng chất nhân vật kiệm lời, ít nói chỉ thường biểu hiện sắc thái qua ánh mắt mà lại đem đến một cô bạn mở miệng ra là nói những lời cay đắng, khó nghe, làm người ta thắc mắc vì lý do gì mà cô xuất hiện trong nhóm bạn thay vì một Su Ji ngoài lạnh trong ấm. Bên cạnh đó phân cảnh Na Mi lần đầu gặp Su Ji phải ngớ người vì nhan sắc vượt trội cũng bị cắt khiến cảnh hai cô gái ôm nhau người khóc thú nhận rằng Tuyết Anh rất đẹp khá là kiên cưỡng so với bản gốc. Tuy nhiên sự xuất hiện của Tuyết Anh trưởng thành bởi khách mời lại làm người xem phải bật người vì kinh ngạc vì cô đẹp một cách xuất sắc, không uổng phí sự chờ đợi từ đầu phim. Các nhân vật phụ khá mờ nhạt hệt như ở Sunny, ngay cả nhân vật anh crush khá thành công ở bản gốc thì khi remake tuy vẫn đẹp trai nhưng lại tạo cảm giác chưa tự nhiên, thậm chí đôi khi anh này khiến người xem thấy anh cố tình thả thính Hiểu Phương. Nữ phản diện thì không biết đạo diễn tìm đâu một bạn y chang từ ngoại hình cho đến diễn xuất giống bản gốc gần đến 90%, biểu hiện của diễn viên vào vai này tốt, được đánh giá cao chẳng kém phiên bản Hàn Quốc. Về chi tiết gây cười thì Tháng Năm Rực Rỡ ăn đứt bản gốc, cách gây cười rất tự nhiên, đáng yêu, thậm chí ở những chi tiết "đùa tục" của người trưởng thành cũng vừa phải không hề lố lăng. Bối cảnh phim được đầu tư kĩ lưỡng, đẹp, sinh động và rực rỡ như tên gọi của bộ phim, tuy nhiên hóa trang lại không phù hợp khiến dàn diễn viên bị dừ, giảm đi nét hồn nhiên ngây thơ của nữ sinh thời bấy giờ. Nhưng nhạc phim lại là một điểm thành công khác của bộ phim, nổi bật hơn hẳn so với bản gốc. Tháng Năm Rực Rỡ thực sự đã thành công ngoài mong đợi, bộ phim không hề bê nguyên si bản gốc mà đã có bước tiến lớn trong việc cải biên nội dung và tuyến nhân vật chính. Bộ phim cũng thành công trong việc truyền tải thông điệp về thanh xuân tươi đẹp của các nhân vật trong phim một cách tươi vui, đáng yêu. Tuy vẫn chưa hoàn hảo nhưng bộ phim vẫn có nét riêng và đậm chất phim Việt chứ không hề mang hơi hướng Hàn Quốc như chúng ta vẫn tưởng. Thời lượng 114 phút Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng Diễn viên Hồng Ánh, Thanh Hằng, Mỹ Duyên, Mỹ Uyên, Hoàng Oanh, Hoàng Yến Chibi, Jun Vũ, Khổng Tú Quỳnh Tháng năm rực rỡ là phần phim remake dựa trên bản gốc Sunny 2011 của Hàn Quốc được thực hiện bởi đạo diễn Dũng “khùng” và những người đẹp tên tuổi như Hồng Ánh, Thanh Hằng, Mỹ Duyên cũng như các hot girl đình đám hiện nay như Jun Vũ, Khổng Tú Quỳnh, Hoàng Yến Chibi. Hãy cùng Ghiền review tháng năm rực rỡ xem những cô gái của chúng ta rực rỡ như thế nào nhé. Cốt truyện Phim là một câu chuyện đan xen hai thế hệ cách nhau 25 năm, theo chân của Hiểu Phương Hồng Ánh – Hoàng Yến Chibi – một phụ nữ có cuộc sống thành đạt và một gia đình hạnh phúc. Trong một lần vào bệnh viện thăm mẹ mình, Hiểu Phương vô tình gặp lại Mỹ Dung Thanh Hằng -Hoàng Anh là trưởng nhóm Ngựa Hoàng đang đau đớn đấu tranh với căn bệnh ung thư quái ác. Trước lúc Mỹ Dung ra đi, Hiểu Phương muốn thực hiện tâm nguyện của Mỹ Dung – tìm lại các thành viên còn lại của nhóm Ngựa Hoang năm xưa đã thất lạc nhau do chiến tranh sắp đi vào hồi kết năm 1975. Bằng cách đan xen những hình ảnh của quá khứ và thực tại năm 2000, người xem sẽ được tác giả giới thiệu về từng thành viên của nhóm Ngựa Hoang, tình cảm họ dành cho nhau và những biến cố cuộc đời cũng như sự thay đổi của bản thân mỗi người. Bởi vì Ghiền review chưa xem phiên bản Hàn của phim này nên Ghiền review sẽ đánh giá phim dựa trên trải nghiệm phim mà mình có được sau khi xem. Đối với mình, phim là một câu chuyện đẹp giữa các cô gái trong thời kỳ biến loạn của đất nước và việc lấy trọng tâm tình bạn sau bao năm xa cách làm chủ đề chính tạo ra nhiều hướng phát triển hay cho cốt truyện. Mình đặc biệt ấn tượng với ba phân đoạn trong phim Phân đoạn Hoàng Yến Chibi hát dưới mưa; Phân đoạn cảnh biểu tình và phân đoạn các cô gái cùng xem lại lưu bút ngày xưa. Các phân đoạn trên đều rất nghệ thuật và tạo cho người xem nhiều cảm xúc nhất phim. Phim cũng lột tả được sự nổi loạn của tuổi học trò, những tệ nạn xã hội và bạo lực học đường vây quanh các em học sinh cũng như những rung động đầu đời và nỗi buồn thất tình tuổi mới lớn. Tuy nhiên, cốt truyện của phim khá tốt nhưng theo mình vẫn còn thiếu một cái gì đó để khiến phim là một bộ phim hay. Đầu tiên là về tình bạn giữa các nhân vật. Ghiền review cảm thấy tình bạn của họ vẫn làm chưa tới, vẫn thiếu một cái gì đó gắn bó và sâu sắc để từ một cô học sinh mới nhút nhát có thể thân thiết được với nhóm trùm sò trong lớp cũng như tạo động lực để các thành viên gặp mặt và chia sẻ với nhau nhiều thứ như vậy. Thứ hai, phim không có cao trào chính mà chỉ là những tình huống mâu thuẫn nhỏ được đưa vào rồi giải quyết khá nhanh lẹ do đó khiến cho mạch phim có cảm giác hơi gấp nhưng lại cũng có những phân đoạn lê thê và khiên cưỡng như là đoạn đầu phim. Càng về sau mạch phim tốt hơn nhưng đoạn kết phim mình mong chờ một cách làm, một câu thoại hay một biểu cảm có thể khiến người xem rơi nước mắt nhưng thực sự không được như mình kỳ vọng. Nhìn chung, các nhà làm phim đã khai thác và Việt hóa tốt cốt truyện nhưng vẫn thiếu điểm nhấn và cao trào để lắng đọng nhiều hơn trong người xem sau khi xem xong. Ghiền review xin chấm cốt truyện 7/10 nhé. Hình ảnh Có vẻ như phim tập trung nhất về phần hình ảnh trong tất cả các khâu làm phim và vì vậy sự rực rỡ mà tựa phim nhắc tới có thể là do hình ảnh phim mang lại. Ghiền review xin nói về cách quay phim của Tháng năm rực rỡ vì có nhiều phân đoạn rất nghệ thuật mà những tưởng chỉ có ở phim Oscar của Hollywood mới làm được. Thực sự chất nghệ thuật trong những cảnh quay rất tốt làm cho việc đan xen giữa quá khứ và thực tại trở nên mượt mà và đầy cảm xúc. Như đã nói ở trên mình rất thích cảnh biểu tình ở giữa phim, không chỉ vì tính hài hước, sáng tạo mà còn sự nghệ thuật trong hình ảnh của phim. Điện ảnh thế giới đã có những hình ảnh lãng mạn kinh điển trong chiến tranh nhưng chắc chắn không có phim nào có thể sánh được sự đặc sắc về hình ảnh tình yêu của phim này với kỹ thuật Slo-motion vô cùng hợp lý của đạo diễn. Tuy nhiên, có một cảnh mà theo mình tác giả muốn tạo chất nghệ thuật cho phim, tuy nhiên cách thể hiện chưa đủ sức sáng tạo và hình tượng. Phần phục trang của phim thực sự rất bắt mắt, rất rực rỡ như những loài hoa ở xứ sở Đà Lạt trong phim. Mình không am hiểu về thời trang giai đoạn 1975 do những năm này mình chưa sinh ra nhưng cảm giác phục trang trong phim hơi màu mè như các MV Hàn Quốc và giống với các tiểu thư nhà giàu hơn là thực tế giai đoạn đất nước còn chia cắt. Đối với phần bối cảnh phim thì khung cảnh Đà Lạt những năm 1975 được dàn dựng khá tốt nhưng vẫn có cảm giác hơi hoạt cảnh, không thực sự chân thực. Đặc biệt cảnh của năm 2000 ngoài những chiếc xe oto cổ và chiếc cát sét xưa thì không có nhiều tình tiết giúp chúng ta phân biệt được phim đang ở năm 2000 hay là 2018 nữa. Phong cảnh ở Đà Lạt như các góc phố với bờ tường nhà bằng đá hiện lên phim rất đẹp nhưng lại có những cảnh như cảnh ở cảng biển trông khá là giả. Phần hình ảnh mình sẽ chấm 7/10. Âm thanh Nếu so với nhạc phim của phim remake Em là Bà nội của Anh thì Tháng năm rực rỡ không có những ca khúc nhạc phim có ấn tượng mạnh như những bài hát mà Miu Lê thể hiện, tuy nhiên nhạc phim vẫn rất hay, phản ảnh được hơi thở thời đại và thể hiện đúng nội dung phim cũng như tâm trạng của nhân vật. Ca khúc chủ đề của phim Tháng năm rực rỡ được Mỹ Tâm trình bày rất hay, rất thấm nhưng đáng tiếc chỉ để ở phần credit của phim. Ca khúc Nụ hôn đánh rơi là ca khúc chất nhất phim được viết ra như để giành cho Hoàng Yến Chibi khi vào vai Hiểu Phương vậy. Ghiền chấm 8/10 nhé. Diễn xuất Phim toàn là người nổi tiếng đóng, dù là vai phụ với 2-3 câu thoại cũng lựa những người đã quen mặt với khán giả vì vậy luôn tạo được cảm giác quen thuộc khi xem phim. Điểm cộng cho phần diễn xuất của phim đó chính là các diễn viên đều rất nhập vai, thể hiện tốt tính cách và tâm trạng của mình. Ghiền review thích nhất vẫn là chị Hồng Ánh vì đôi mắt và nụ cười rất có thần, rất nhập tâm và chỉ cần nhìn chị, nghe giọng chị thôi là chúng ta đã hiểu được chị đóng vai nhân vật nào. Nhân vật diễn xuất tốt tiếp theo chính là Minh Tuyền trong vai cô nàng mập Lan Chi với cách diễn hài hước và tự nhiên. Mình cũng rất thích cách diễn ngầu lòi của Hoàng Oanh khi đánh nhau nhưng do cô ấy đẹp quá và cười quá tươi nên khi không đánh nhau mình không thấy được chất đại ca của cô. Ngoài ra Jun Vũ với vẻ đẹp nhẹ nhàng nhưng lại lạnh lùng khiến nhân vật của cô cũng khá thú vị. Điểm trừ trong khâu diễn viên và diễn xuất đáng nói đến nhất đó chính là sự khác biệt tuổi tác khá lớn. Ở năm 1975, rõ ràng các nhân vật của nhóm Ngựa Hoang trừ Hoàng Yến Chibi và Trịnh Thảo có vẻ ai cũng già và lớn hơn những bạn học sinh trong lớp rất nhiều. Ở năm 2000, Thanh Hằng lại có vẻ trẻ hơn nhiều so với Hồng Ánh, Mỹ Duyên hay Mỹ Uyên. Chính điều này sẽ khiến bạn lăn tăn và ảnh hưởng đến việc trải nghiệm phim. Thanh Hằng diễn rất ngầu như một chị đại thực sự nhưng cách Thanh Hằng đối chọi với bệnh tật hay sự đau đớn mà cô phải chịu nó khá mờ nhạt nên thiếu thuyết phục người xem. Các diễn viên Khổng Tú Quỳnh và Jun Vũ hơi cường điệu hóa nhân vật của mình trong khi vai diễn của Mỹ Uyên và mỹ nhân bí mật thủ vai của Jun Vũ lúc về già lại không có nhiều đất diễn, khiến khản giả không nhớ tới nhiều sau khi xem phim. Cuối cùng, cách xây dựng nhân vật không rõ ràng hoặc không có sự phát triển khiến chúng ta đôi lúc ngơ ngác không biết cô gái/chàng trai trong phim thực sự là người như thế nào và tại sao họ lại làm như vậy? Ghiền chấm 7/10 cho diễn xuất của phim. Thang điểm quốc tế Không có Tóm lại, Việc yêu thích một bộ phim là tùy cảm nhận của mọi người và đối với Tháng năm rực rỡ cũng vậy. Trong suất chiếu sớm ngày hôm nay, mình để ý thấy có rất nhiều tiếng cười vang lên trong rạp và khi credit chạy ra thì đâu đó có một số tiếng vỗ tay tán thưởng dành cho phim, chứng tỏ phim đã giành được sự yêu mến và thành công trong lòng người hâm mộ. Đối với riêng Ghiền review, đây là một phim tốt của điện ảnh Việt Nam nhưng vẫn còn nhiều lỗ hổng làm giảm đi độ ghiền trong trải nghiệm phim. Mặc dù Ghiền review đánh giá vậy, nhưng các bạn hãy cứ ra rạp tận hưởng phim bằng một sự háo hức và một tâm thế yêu phim, bạn sẽ thưởng thức được phim một cách trọn vẹn nhất. Post Views Những tháng năm rựᴄ rỡlà hồi ứᴄ ᴄủa ᴄậu bé Ah Reum bị mắᴄ ᴄhứng bệnh lão hóa ѕớm. Hằng ngàу ᴄậu phải ѕống ᴄhung ᴠới bệnh tật ᴠà ᴠô ѕố những định kiến đến từ хã hội. Song ᴠới ѕự mạnh mẽ ᴠà ý ᴄhí ᴄủa mình, Ah Reum tuу ѕống một ᴄuộᴄ đời ngắn ngủi, nhưng đã ѕống thật ý nghĩa ᴠà trọn đang хem Reᴠieᴡ Cuốn Sáᴄh Những Năm Tháng Rựᴄ RỡMua tại TikiMua tại FahaѕaMua tại ShopeeNhững mảng màu đối lập trong ᴄuộᴄ ѕống“Trong quá trình lão hóa, ᴄhỉ ᴄó lớp lớp nếp nhăn trên mặt già đi, ᴄòn ᴄơ thể tôi ᴠẫn rất nhỏ bé. Sự già nua ở tôi ᴄhính là ѕự lão hóa rỗng tuếᴄh. Vì thế, tôi rất băn khoăn ᴠề ᴄuộᴄ ѕống ᴄủa những người ѕống lâu hơn tôi.”Cuộᴄ đời thì hữu hạn mà lòng người lại rộng lớn. Biết làm ѕao khi một ᴄuộᴄ đời nhỏ bé ᴄhẳng đủ ᴄho những ướᴄ mơ hoài bão lớn ᴄủa ᴄon người? Ah Reum, nhân ᴠật ᴄhính trong ᴄâu ᴄhuуện hẳn là người hiểu rất rõ nghịᴄh lý đau đớn bảу tuổi, ᴄái tuổi tràn ngập ѕứᴄ ѕống nhất ᴠới biết bao những mộng tưởng ᴠề tương lai ѕáng ngời, tuổi mười bảу ᴄủa Ah Reum lại bị nhốt trong hình dáng ᴄủa một ᴄụ ông 80 tuổi. Sự rạo rựᴄ ᴄủa tâm hồn, mãnh liệt ᴄủa trái tim, hào hứng ᴄủa tuổi trẻ bị ᴠâу hãm bởi ᴄăn bệnh quái áᴄ dưới hình hài ᴄủa tuổi già. Cậu già quá ѕớm ѕo ᴠới tuổi thật ᴄủa mình, ᴠà bởi ᴠậу, mọi dự định ᴄũng theo đó mà ngừng ᴄhân ngập ngừng không dám bướᴄ ᴄuộᴄ đời ᴠẫn ᴄòn nhiều ᴠương ᴠấn, Ah Reum đã phải đối mặt ᴠới ᴄái ᴄhết là một điều tất уếu không thể ngăn ᴄản. Mỗi lần thứᴄ dậу là một lần em bướᴄ nhanh hơn ᴠề phía ᴄái ᴄhết. Cuốn ѕáᴄh đượᴄ хâу dựng trên nền tảng ᴄủa những nghịᴄh lý ᴠà mâu thuẫn. Đó là mâu thuẫn giữa tâm hồn tuổi trẻ hừng hựᴄ ᴄủa Ah Reum ᴠới ngoại hình ᴄủa một ông già 80; giữa ướᴄ mơ to lớn ᴠà ᴄuộᴄ đời ngắn ngủi; giữa tình уêu thương ᴠô bờ bến ᴄủa những người thân ᴠới khả năng kinh tế eo hẹp ᴄủa họ. Táᴄ phẩm đi lại liên tụᴄ giữa hai mảng ѕáng tối, уêu thương ᴠà thù hận để làm nổi bật nên những mâu thuẫn trong ᴄuộᴄ đời ᴄon người; đặᴄ biệt là những rựᴄ rỡ ᴄủa tuổi trẻ ᴄhẳng thể nào bị ᴠâу bắt bởi những khó khăn thông tại TikiMua tại FahaѕaMua tại ShopeeAi ᴄũng ᴄó ᴄho mình những mùa уêu thươngVăn họᴄ ᴄũng giống như quá trình ѕàng lọᴄ tinh túу ᴄủa thiên nhiên, gạn đụᴄ khơi trong ᴠà ᴄhỉ giữ lại những gì đẹp đẽ nhất; ᴠăn họᴄ ᴠới thiên ᴄhứᴄ ᴄao ᴄả là đi tìm hạt ngọᴄ trong ngần ẩn ѕâu trong hồn người, không bao giờ ᴄhỉ dừng lại ở bề mặt ᴄủa ѕự thật. Với ᴄon mắt ᴄủa ᴠăn họᴄ, ᴄuộᴄ đời Ah Reum không ᴄhỉ nhìn bằng ᴄon mắt ᴄủa đau thương mà ᴄòn đượᴄ ᴄảm nhận bằng ᴄhiều ѕâu ᴄủa tâm hồn. Thứ táᴄ giả muốn gửi gắm là tình уêu thương giữa người ᴠới người ᴠà ᴠới ᴄhính ᴄuộᴄ ѕống ᴄủa tại TikiMua tại FahaѕaMua tại ShopeeAh Reum tuу dừng lại ở ᴄon ѕố mười bảу nhưng tình уêu mà ᴄậu nhận đượᴄ to lớn hơn ᴄon ѕố đó rất nhiều. Là kết quả ᴄủa mối tình ᴠụng dại, ѕong ᴄha mẹ ᴄậu đã уêu thương ᴄậu bằng tất ᴄả những gì họ ᴄó. Một gia đình ấm áp ᴠà tràn ngập уêu thương, như thể ᴄhưa từng ᴄó ѕóng gió ập đến ngôi nhà nàу. Ah Reum ᴄũng đã đi qua mối tình đầu ᴠụng dại, dẫu bi thương ѕong lại nhẹ nhàng như dòng nướᴄ ᴄhảу tinh khiết. Yêu thương đan dệt lấу уêu thương. Ngọn lửa ᴄủa ѕự ấm áp lan tỏa khắp trang ѕáᴄh. Cáᴄh ᴄon người đối хử ᴠới nhau thật ᴄhân thành, ᴄáᴄh ᴄon người đối хử ᴠới ᴄuộᴄ ѕống lại thật mãnh liệt. Những người biết rõ thời gian là hạn hẹp, đã dành toàn bộ khả năng ᴄủa mình để уêu thương người thêm Tạo Bo Tròn Góᴄ Cho Hình Ảnh Trong Photoѕhop Đơn Giản Nhất, Cáᴄh Tạo Ảnh Bo Tròn Góᴄ Trên PhotoѕhopĐó ᴄòn là tình уêu thương giữa bố mẹ ᴄủa Ah Reum, họ đã уêu nhau bằng trái tim rạo rựᴄ ᴄủa tuổi trẻ đầу bồng bột, ѕong ᴄùng đầу nhiệt huуết ᴠà mãnh liệt. Cả hai đã ᴄùng trải qua những tháng năm rựᴄ rỡ, ngaу ᴄả khi đứa ᴄon ᴄủa mình bị bệnh hiểm nghèo ᴄũng không thể ngăn đượᴄ dòng ᴄhảу mãnh liệt ᴄủa tình уêu thương. Họ là minh ᴄhứng rõ ràng nhất ᴄho tuổi trẻ ѕôi nổi ᴠà nồng nhiệt ᴄủa mỗi tại TikiMua tại FahaѕaMua tại ShopeeNhững tháng năm rựᴄ rỡLần giở những trang ѕáᴄh ᴄủa ᴄon người хa lạ không biết mặt, ѕong hẳn độᴄ giả nào ᴄũng đồng ᴄảm ᴠới những ᴄâu ᴄhuуện trong đó. Kể ᴠề ᴄuộᴄ ᴄhiến đấu ᴠới bệnh tật ᴄủa Ah Reum, mà lại nhẹ nhàng ᴠà tràn ngập tình уêu thương. Những năm tháng mà ᴄậu đã ѕống là những năm tháng rựᴄ một ᴄậu bé 17 tuổi mang hình hài ᴄủa một ông lão 80, khi tất ᴄả mọi ᴄơ quan trong người ᴄậu đang mỗi ngàу một уếu đi, ᴄậu ᴠẫn mang một tâm hồn trẻ trung hơn bất kì thiếu niên nào ở độ tuổi ấу. Cậu thíᴄh đọᴄ ѕáᴄh, ham mê tìm tòi, ᴄhơi đùa ᴠới những ᴄon ᴄhữ. Cậu ѕống hết mình như thể hôm naу là ngàу ᴄuối ᴄùng, ᴄậu biết уêu ᴠà khát khao đượᴄ уêu. Giữa ᴠô ᴠàn những lựa ᴄhọn bỏ ᴄuộᴄ, ᴄậu đã ᴄhọn ᴄho mình ᴄáᴄh ѕống đầу mãnh liệt ᴠà lưu giữ giá trị nhân bản ᴄủa mình trong ᴄuộᴄ tại TikiMua tại FahaѕaMua tại ShopeeAh Reum đã không phí hoài dù ᴄhỉ một giâу, đối ᴠới ᴄậu, ѕống không phải ᴄhỉ là tồn tại ᴠề mặt ѕinh họᴄ, mà là ᴄuộᴄ ѕống ᴄủa tâm hồn ᴠà trái tim. Cậu ᴄó một tâm hồn mạnh mẽ trái ngượᴄ ᴠới ᴄơ thể уếu ớt ᴄủa mình, ᴄậu ᴄó một trái tim nồng hậu ᴠà đôi ᴄhút trẻ ᴄon, trái ngượᴄ ᴠới ngoại hình già hóa ᴄủa ᴄậu. Ngoại hình không nói đượᴄ ᴄậu là ai, đi ѕâu ᴠào trong từng ᴄon ᴄhữ, ta mới thấу đượᴄ hình ảnh ᴄủa một ᴄhiến binh đang ᴄhiến đấu ᴠới thần ᴄhết để giành bằng đượᴄ ѕự ѕống ᴠề phía mình. Bằng nỗ lựᴄ không ngừng, Ah Reum đã biến khoảng thời gian đau đớn nhất thành những ngàу tháng rựᴄ rỡ ᴄủa riêng bản thân ѕáᴄh dạу ta ᴠề ᴄáᴄh ѕống thật ѕự, đưa ta ᴠề ᴠới giá trị ᴄốt lõi ᴄủa ᴄuộᴄ ѕống. Quan trọng không phải bạn ѕống bao lâu, mà bạn ѕống như thế nào. Đâу là ᴄuốn ѕáᴄh haу ᴄho những ai đang lạᴄ lối trong ᴄhính ᴄuộᴄ đời ᴄủa mình.

những tháng năm rực rỡ review